Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

Miền đất thánh Jerusalem


Kỷ niệm 
Cuộc đời mình có may mắn đã từng được đến thăm miền đất thánh Jerusalem vào đầu năm 2009. Lần đầu mình đến Israel thì chỉ đến Tel Aviv và chưa tới Jerusalem Lần sau đặc biệt hơn, còn có cả bà xã và cháu gái đầu lòng Kelly, riêng Sissy còn qua nhỏ để đi chơi với bố mẹ và chị. Ai Cập và Israel có chung biên giới đường bộ, hai thành phố lớn nhất là Cairo và Tel Aviv chỉ cách nhau 50 phút máy bay nhưng lại là hai thế giới hoàn toàn tương phản. Một bên đông đúc với dân số 90 triệu, trong khi tính chung cả người Do Thái lẫn người Ả Rập ở Israel cũng chỉ có 8 triệu. Một nét đối lập nữa là tướng người Ai Cập "phì nhiêu" to lớn bao nhiêu thì người Do Thái thon, nhỏ, gọn gàng bấy nhiêu. 
Nếu bạn đi Jerusalem từ Tel Aviv có 70km, chạy quá thêm chút nữa sẽ đến bờ Tây của "biển chết" (Dead sea), thực chất là hồ do dòng sông Jordan từ trên cao nguyên Gorland của Syria đổ về, nơi có bãi tắm "nổi" duy nhất trên thế giới, người không bao giờ chìm, dù không biết bơi. Nước đặc biệt này bị nhiễm quặng của lòng hồ nên có vị mặn như nước biển và có trọng lượng riêng lớn hơn trọng lượng riêng của cơ thể con người.
Trong ngày, bạn cũng có thể đủ thời gian để đến với nơi chúa Jesus sinh ra trong một đêm đông lạnh lẽo trong hang đá ở trị trấn Bethlehem, nay cũng là một di tích trong quần thể du lịch của Jerusalem.
Ấn tượng nhất trong chuyến đi là thời gian đi lội bộ ở khu vực thành cổ. Thành cổ có độ tuổi vài ngàn năm, những con đường được xây dựng hoàn toàn bằng đá màu trắng trải dài, ngoằn ngèo, toàn bộ các ngôi nhà cũng bằng đá trắng, kể cả các ô cửa sổ xinh xắn cũng có bộ khung đá trắng toát, tạo cảm giác thanh tịnh và linh thiêng. Bức tường than khóc cũng nằm trong khu vực này, nơi bạn sẽ bắt gặp những con chiên ngoan đạo để râu dài, mũ chỏm cao đứng khóc rưng rức tụng niệm. Bạn có ước nguyện gì thì chỉ việc viết một mảnh giấy và gắn vào bờ tường "than khóc". Bên kia bức tường là một di tích nổi tiếng khác không kém phần hoành tráng: Đền vàng của người Hồi giáo.
Lịch sử
Tương truyền, những người con của đất thánh, dù trai hay gái đều vô cùng thông minh và xinh đẹp. Chúa còn ban cho mảnh đất này tràn đầy sữa và mật ong, biểu tượng của sự phồn vinh thời xưa. Ba tôn giao lớn là Do Thái giáo, Thiên chúa giáo và Hồi giáo được coi là có chung nguồn gốc, đều coi mảnh đất này là "của mình".
Theo kinh thánh, năm 1250 trước Thiên chúa Giáng sinh (BC), các bộ tộc du mục Do Thái bắt đầu định cư tại vùng đất hẹp Canaan bên bờ Địa Trung Hải. Đến năm 961-922 BC, vua Salomon thống nhất các bộ tộc và lập quốc, xây dựng kinh đô và nhiều đền thờ tại Jerusalem. Sau đó, vương quốc lần lượt chịu ảnh hưởng của đế quốc Hy Lạp và đế quốc La Mã và đến năm 70 BC thì làn sóng lưu vong của người Do Thái sang Châu Âu bắt đầu.
Vào thế kỷ 3 sau công nguyên, Thiên chúa giáo phát triển tại châu Âu thì Do Thái giáo bị xem là dị giáo và lại bị xua đuổi, người Do Thái lục tục tìm về miền đất cũ, lúc đó đã được coi là của người Palestin. Vài trăm năm tiếp theo, vùng đất Trung Đông rộng lớn dần dần bị "nhuộm" màu Hồi giáo, rồi các cuộc thế chiến lần I, lần II, cũng là lúc người Do Thái tiếp tục nung nấu ý nguyện phục quốc. Nhờ khả năng tài chính hùng mạnh, người Do Thái đã mua được những mảnh đất lớn để hồi hương và định cư.
Tháng 11/1947, Liên hiệp quốc ra Nghị quyết tách Palestin thành hai quốc gia, thành phố Jerusalem cũng được tách làm đôi cho hai bên Palestin và Do Thái. Ngày 14/5/2948, Nhà nước Israel tuyên bố thành lập. Ngay lập tức, liên quân các nước Ả Rập đã đồng loạt tấn công, hòng đập nát nhà nước non trẻ, tiếp theo là một vài cuộc chiến khác, nhưng Israel vẫn đứng vững.
Biến cố
Mảnh đất này vừa có một biến cố lớn: Tổng thống Trump đã quyết định công nhận Jerusalem là thủ đô của Nhà nước Israel. Vậy là một điều cấm kỵ mà các tổng thống Mỹ tiền nhiệm tìm cách né tránh, đã bàng hoàng xảy ra ngay cả đối với các đồng minh thân cận nhất của Mỹ như Anh hay Pháp.
Với một sức kiện như vậy đã làm tốn nhiều giấy mực của các nhà bình luận. Mình không tin rằng đây là một quyết định "điên rồ", và lý do đơn giản chỉ là thời thế đã thay đổi.
Quốc gia giàu tài nguyên dầu lửa nhất Saudi đang ráo riết hoạch định lại chiến lược kinh tế sau 85 năm sống phụ thuộc hoàn toàn vào dầu lửa theo hướng đa dạng hóa và hiện đại hóa. Trong một diễn biến tương phản, Mỹ đang gia tăng sản lượng shell oil để dần dần tự túc và xuất khẩu về dầu. Như vậy có thể coi Mỹ không cần dầu lửa của Trung Đông như trước nữa, còn Saudi lại khát khao kỹ thuật của Mỹ hơn bao giờ hết. Do đó, có thể phỏng đoán quyết định có lợi cho Israel và bất lợi cho khối Ả Rập về Jerusalem không làm phá vỡ mối quan hệ Mỹ- Saudi cũng như các nước Ả Rập khác.
Trong ngắn hạn, dầu lửa vẫn là nguồn năng lượng quan trọng của châu Âu nên không có gì lạ khi các đồng minh của Mỹ phải phản đổi Mỹ để lấy lòng các nước Ả Rập. Tuy nhiên, sự thiên vị ủng hộ Jerusalem cho một bên cũng không làm mất cân bằng mối tương quan lực lượng giữa quốc gia nhỏ bé Israel trong trùng vây là khối 22 nước Ả Rập Hồi giáo.

VẪN CHUYỆN ĐI VÀ Ở


Vừa rồi mình có dịp gặp một "bà chị" là phụ huynh của 2 du học sinh tại Úc. Cháu gái lớn trước đây học ĐH rồi master, lúc còn dễ mà không chịu ở lại. Về nước, vào làm cơ quan nhà nước, lấy chồng sinh con, tạm coi "ván đã đóng thuyền".
Chị sang Úc đợt này để dự lẽ tốt nghiệp master thằng thứ hai. Bây giờ mà muốn ở lại sẽ khó à nha. Nhưng chị động viên, con muốn thì bố mẹ sẽ giúp.
Chị còn kể 2 cháu chịu khó lắm, chúng từng đi làm rửa bát bưng bê đủ kiểu. Có điều thắc mắc, chị sang Úc có mấy lần mà đã thấy Úc có môi trường, cuộc sống quá tốt nên muốn chúng nó định cư mà cả hai đứa đều không thích, thật không hiểu nổi.
Chị hỏi mình thì mình biết hỏi ai. Mà biết cũng chẳng dám nói đâu. Huống chi là chẳng biết, cùng lắm là một giả thiết thôi.
Chỗ này bà chị hơi tự mâu thuẫn khi muốn con ở lại nhưng lại cho rằng có ở cũng chỉ là công dân hạng 4 hạng 5 thôi. Trong khi các cháu mà về thì bố cháu có thể thu xếp công việc tốt, cộng với năng lực du học, lo gì không "thành đạt". Tuy vậy, nghĩ sâu sắc một chút, nếu nhờ sự cạnh tranh không bình đẳng mà có được cuộc sống ăn trên ngồi chốc, trong khi đa số đồng bào vẫn còn khó khăn thì phải chăng đó là "người tử tế", là hạnh phúc ?
Chưa hết, cháu lớn mới sinh con mà đã "giao hẹn" trước là ông bà phải lo cho cháu đi du học sau này. Vậy là tiếp tục ủ mưu đúng quy trình "truyền thống gia đình". Đời ông đi ngửi đít Tây ở Đông Âu, đến đời cha mẹ cũng dùng bằng Tây, tiếng Tây để giành ưu thế và rồi sẽ đến đời con cháu...
Đối với một du học sinh ở lại như tụi mình, để lập nghiệp ở miến đất mới không dễ dàng, phải trải qua những thử thách khốc liệt. Một số bạn cũng tỏ ra "không thích" nước Úc, hay chê bai phàn nàn, vẫn trăn trở làm culi hay office. Chưa có nhà cũng đau khổ, mua được rồi thì lại day dứt vì chưa có cái thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Để sống ở Úc thì phải làm sao tẩy não để đừng quá chú trọng những chuyện vật chất tầm thường. Muốn có tiền, không phải cứ cố, cầu hay chúc mà có được. Nước Úc không phụ những người làm việc lương thiện, chăm chỉ, có kinh nghiệm và kỹ năng. Điều phải đến sẽ đến một cách vũ bão. Điều gì chưa làm được thì con, cháu sẽ làm.

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

"THE BEST THING THEY COULD DO IS TO DO NOTHING"


Trong 2 bài hầu chuyện kinh tế toàn cầu và kinh doanh doanh nghiệp, bạn Viet Anh Le có hỏi rằng "góc nhìn của anh" về kinh tế Úc. Nhân đây xin bàn về kinh tế Úc trong sự so sánh với các nước khác, đại khái là vấn đề quản trị một nền kinh tế ở tầm mức quốc gia.

Quản trị một nền kinh tế có 2 khuynh hướng: kinh tế thị trường và kinh tế "định hướng". Kinh tế thị trường nghĩa là chính quyền thả nổi nền kinh tế, các doanh nhân có thể tự ý kinh doanh theo pháp luật, các ngành nghề, lĩnh vực, thành phần mặc sức tự "co kéo" và đương nhiên sẽ có kẻ được người mất. Để tránh đổ vỡ và khủng hoảng, người ta chủ trương nhà nước nên can thiệp và chỉ huy nền kinh tế. Ý đồ thì tốt nhưng qua những gì xảy ra ở Zimbabwe hay Venezuela cho thấy khi cá nhân hoặc phe nhóm nhúng tay vào nền kinh tế thì sự phá phách sẽ trở nên tàn khốc.

Có nên kết hợp 2 loại hình này không ? Thực ra, không hẳn là có sự hoàn toàn cực đoan, chính phủ hoặc không làm gì hoặc làm tất cả mà chỉ là can thiệp "ít" hay "nhiều" mà thôi.

Vừa rồi cụ Thủ phó Đức Đam của Việt Nam đã nêu con số 37% cho tỉ lệ người Đức sử dụng mạng xã hội, làm cho cộng đồng mạng được một mẻ cười. Giá mà cụ đừng ham đưa ra con số cụ thể, chỉ nói chung chung thì có phải ... an toàn không. Trong thời buổi google, muốn biết "định lượng" đâu có khó, hơn nữa chỉ cần phán định tính là đã đủ lột tả bản chất vấn đề rồi.

Tổng thống Reagan từng có một câu nói nổi tiếng "Government is problem". Theo ông chủ trương, chính quyền càng ít can dự vào nền kinh tế thì càng tốt, sẽ đỡ quan liêu, nhũng nhiễu, "ăn không từ cái gì". Mô hình kinh tế Úc đã và đang tiến tới một mô hình mà chính quyền trung ương chỉ thực hiện các công việc lên quan đến ngoại giao, an ninh, quốc phòng còn các nhiệm vụ khác như thương mại, tài chính, doanh nghiệp, quan hệ lao tư, y tế, giáo dục, môi trường...đều được giao cho chính quyền tiểu bang và địa phương. Cấp liên bang của Úc vẫn còn các bộ về kinh tế (quan trọng nhất là bộ ngân khố), nhưng biên chế mỗi bộ cực nhỏ.

Một nền kinh tế thị trường, dù hùng mạnh như kinh tế Mỹ vẫn có lúc rơi vào khủng hoảng, nhưng kinh tế Úc thì không. Lý do có thể hiểu là đặc thù của Úc: lãnh thổ lớn, tài nguyên nhiều và ít dân. Tài nguyên lớn nhất và quý giá nhất của Úc là các giá trị tự do dân chủ, và chính điều này là yếu tố quan trọng để thu hút một lượng "nhiều" cash flow từ bên ngoài, qua việc đầu tư bất động sản và đầu tư kinh doanh khác, lớn nhất từ Trung Quốc. Nhưng không chỉ Úc, ngay Việt Nam cũng đang hưởng lợi từ việc chuyển vốn từ Trung Quốc sang, tuy nhiên có thể thấy hiện tượng này mang tính "giai đoạn", không bền vững như Úc.

Trong trường hợp quan chức chính phủ định đoạt nhiều hoặc rất nhiều vào nền kinh tế, kinh tế sẽ bị bóp méo, mất cân đối; thông tin bị bưng bít, xuyên tạc, xuất hiện lợi ích nhóm. Quan chức nhiều quyền lực đồng nghĩa với việc người dân ít quyền, trong khi dân mới là người kinh doanh, sản xuất tạo ra của cải và là động lực để xã hội phát triển. Từ đó dẫn đến tình trạng mất lòng tin, suy đồi đạo đức và suy thoái cho nền kinh tế.

Tin tức vừa cho hay đội bóng đá Peru có thể sẽ bị tước quyền tham dự World Cup 2018 vì chính phủ Peru can thiệp vào bóng đá, trái với quy định của FIFA. Trong tương lai, các tổ chức như UN, WTO, WB, IMF... có nên đình chỉ tư cách thành viên của quốc gia có chính phủ tham gia vào hoạt động kinh tế ?

Lúc nào cũng có những thông tin cho rằng kinh tế Úc sẽ gặp khó khăn vào "sang năm", nhưng nó chưa xảy ra. Quá trình thu nhỏ bộ máy và nhân lực ăn lương ngân sách ở Úc vẫn tiếp tục, thể hiện ở khắp các cấp độ liên bang, tiểu bang và địa phương. Mình nghĩ đây là "chìa khóa" để giữ cho nền kinh tế được lành mạnh.
 

GIẢI NGOẠI HẠNG ANH ĐI VÀO GIAI ĐOẠN QUYẾT LIỆT


Mùa bóng đá Anh cũng như các giải Châu Âu khác kéo dài trong 9 tháng. Có thể chia thời gian này làm mỗi 3 tháng cho 3 giai đoạn: khởi đầu, tăng tốc và nước rút. Ở Anh, không có kỳ nghỉ đông nên "khúc giữa" bao giờ cũng dồn dập các trận (khoảng 14 lượt trận), trong khi giai đoạn đầu và cuối thường bị gián đoạn bởi các kỳ thi đấu của đội tuyển quốc giá, tạm coi mỗi giai đoạn chỉ có 12 lượt trận. Đối với nhiều đội khi bước vào 12 lượt trận cuối thì đã "mồ yên mả đẹp", hoặc vỡ mộng ganh đua chức vô hoặc đã yên tâm trụ hạng, do đó không còn quyết liệt như trước.

Đến nay Giải NHA đã đi được 12 trận, không có nhiều bất ngờ vì 6 đại gia tạm thời xếp thứ từ 1 đến 6. Nhìn vào Big 6 mới thấy bóng đá đúng là môn thể thao "đường phố" chứ không phải "đường làng" vì 6 đội đến từ 3 thành phố lớn nhất của nước Anh, 3 đội của London, 2 đội từ Manchester và 1 đội từ thành phố cảng Liverpool. Bất ngờ nhất ở đây là Man city vượt lên như thể "một mình một chợ" với khoảng cách 8 điểm đối với đội thứ nhì trong khi 5 đội còn lại sàn sàn như nhau. Tuy vậy, việc Man city đoạt Cup không hề là chuyện dễ dàng, bởi một số lý do như sau:

1. Giải đấu còn dài với 26 lượt trận. Mùa giải 2012-2013 Man city cũng có 8 điểm lợi thế trong khi chỉ còn 8 trận mà vẫn mất chức vô địch về tay Man Utd. "Footbal always suprise you", sân cỏ đầy rãy những điều khó lường.
2. Man city thắng 11/12 trận nhưng không phải quá mạnh vì có trận thắng không xứng đáng như trận Man city - Arsenal. Trong trận này Man city chơi tốt hơn ở hiệp 1 và dẫn trước 2 bàn, nhưng có 1 bàn nhờ quả phạt đền đầy tranh cãi. Hiệp 2 Arsenal đã thể hiện một bộ mặt khác hẳn, lấn lướt đội chủ nhà và gỡ 1 bàn đích đáng, tràn đầy hy vọng làm thêm điều gì đó. Tuy nhiên, trong tài lại biếu không cho Man city 1 bàn mà tư thế việt vị quá rõ ràng.
3. Aguero là cầu thủ dội bom chủ lực của đội nhưng không happy với ông bầu Guadiola và rục rịch đòi ra đi. Trong đội còn nhiều ngôi sao đắt giá khác mà bất kỳ bất ổn nào về thành tích thi đấu cũng dẫn đến sự bất đồng và nổi lên cái tôi.
4. Báo chí Anh chụp được ảnh của lãnh đạo 3 trong số 6 đội bóng đại gia đi ăn tối với nhau, đặc biệt đây là 3 đội có 3 ông chủ người Mỹ là Man Utd, Arsenal và Liverpool. Nếu có sự "liên minh" nào đó giữa 3 ông này thì 3 đánh 1 chẳng chột cũng què, sẽ làm Man city phải lo lắng.

Mỗi khi bước vào một mùa giải mới, các đội đều có sự xáo trộng về nhân sự và chưa định hình được về lối chơi và trạng thái tâm lý. Một số đội có sự ổn định sớm và vượt lên để giành lợi thế trong cuộc đua dài lâu.

Man Utd mới có sự trở lại của Ibrahimovic, nhưng phải nói cái thiếu của Man là một cầu thủ dẫn dắt lối chơi. Chưa biết chừng Arsenal sẽ nhả Ozil vào kỳ chuyển nhượng mùa đông cho Man Utd như đã từng làm với Van Persie trước đây.
Đội đương kim vô địch Chelsie cho thấy sa sút so với mùa giải trước, nhưng vẫn là mội đối thủ đáng gờm.

Totenham có dàn cầu thủ trẻ đang vào độ chín, chơi khá máu lửa, nhưng cái thiếu của đội là bản lĩnh trong những thời điểm quyết định khi đối đầu với các đại gia khác.

Đội "vang bóng một thời" Liverpool vẫn chưa tìm ra được sự ổn định và vì thế giấc mộng bá vương của đội vẫn tiếp tục chôn vùi như đã xảy ra trong 30 năm qua.

Mới vào mùa giải mà Arsenal thua hơi nhiều (4 trận) nên tụt xuống thứ 6, tuy nhiên mấy trận gần đây đội đã chơi tốt hơn hẳn. Phong độ này hoàn toàn đủ để cạnh canh sòng phẳng với 2 đội thành Manchester.

Trong 2 vòng đấu tới chỉ có 1 trận đụng độ của nhóm big 6 giữa Liverpool và Chelsie nên sê chưa có nhiều biến động. Theo truyền thống ở Anh, thời gian Giáng sinh là lúc mật độ thi đấu dầy nhất, là lúc "lửa thử vàng" cho tham vọng của các đội bóng.
Ảnh: Mohamed Salah (Liverpool), người Ai Cập đang dẫn đầu danh sách vua phá lưới với 9 bàn.